Ước mơ thật nhiều mà thực tế lại chẳng được bao nhiêu.
Muốn viết thật nhiều mà lại chẳng viết được bao nhiêu.
Tâm trí bị kìm hãm bởi nhiều thứ là cho sự sáng tạo, cảm hứng viết của mình trở nên tù túng và biến mất đi đằng nào mình chẳng biết được.
Thực tình, mình muốn viết và có khả năng viết. Nhưng tiếc thay, cơm áo chẳng đùa với khách thơ, xã hội trọng vật chất này không cho phép mình thỏa sức.
Tiếc thay :D
Sáng nay, mình có ngồi xem lại garmin connect. Ít ra thì chỉ số của sức khỏe vẫn ở mức chấp nhận được. Thôi thì cũng chỉ mong có thế thôi…